Trong nháy mắt, pháp lực và thể xác của anh đều trở nên mạnh lên.
Mặc dù vẫn còn chênh lệch rất lớn so với thực lực ban đầu của anh nhưng như vậy đã đủ để anh chống lại Ba Kỳ Lan.
Thân đao kẹt trong lồng ngực anh nên không thể tiến thêm được nữa.
Ba Kỳ Lan sửng sốt, nghỉ ngờ nhìn Lý Dục Thần Ngay lúc này, trên thân đao lóe lên một tia chớp, quấn quanh như rần, uốn lượn đến tay cầm đao của Ba Kỳ Lan.
Ba Kỳ Lan rên lên một tiếng, cơ thể bị hất văng ra ngoài rồi ngã vào bụi hoa.
“Anh trai!"
Vưu Hinh chạy đến bên Ba Kỳ Lan, lay lay người anh ta.
"Anh ta... Không sao đâu! Chỉ là... Ngất đi thôi!"
Lý Dục Thần nói hơi khó khăn, dù sao thì ngực anh vẫn còn cầm một thanh đao dài.
Pháp lực của anh vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, chỉ tìm được một chút lỗ hổng của pháp tắc không gian này thôi, không đủ để anh phớt lờ vết thương này.
Anh bước tới, chân bước loạng choạng, suýt ngã.
"Này!" Vưu Hinh đứng dậy, một tay đỡ anh: "Anh không sao chứ?”
Nhìn thấy vết thương ở ngực và máu của anh, cô ta sắp khóc đến nơi.
Lý Dục Thần nắm lấy cán đao, khó khăn rút từng chút một.
Vưu Hinh như nghe thấy tiếng kim loại và xương cọ xát vào nhau.
"Anh sẽ không sao đâu! Nhất định sẽ không sao đâu!" Cô ta lẩm bẩm như đang cầu nguyện.
“Mau đi!" Lý Dục Thần nói: "Tôi phải tìm một nơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659840/chuong-1223.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.