Bạch Quân Đường thấy anh bất động, không trả lời, trong lòng dâng lên cảm giác nhàm chán, hừ một tiếng từ trong lỗ mũi: "Bảng hiệu Bách Thảo Đường này là chữ do Khang Hi gia tiền triều đề lên. Vì sao tôi lại nhắc đến chuyện này? Bởi đây là Thủ đô! Gốc rễ của Hoàng thành cắm dưới đất này, tất cả mọi người đều có thân phận, có địa vị. Hai mươi triệu? Miệng mọc trên thân mỗi người, môi trên đụng phải môi dưới, nói thì ai mà không biết nói? Cậu phải lấy ra được vàng thật bạc trắng".
"Nếu cậu lấy ra được, một tấm thảm rách giá hai như vậy cậu thật sự biết chơi! Tôi phục cậu! Cậu là cái này!", ông ta giơ ngón tay cái lên, chợt đổi giọng: "Nhưng nếu không lấy ra được... vậy thì nên nghỉ ngơi sớm đi, chỗ nào mát thì đứng đấy đợi, đừng có ở đây chọc cười tôi!"
Trên người Lý Dục Thần đương nhiên không có nhiều tiền như vậy, thậm chí thẻ ngân hàng cũng không có.
Có điều, từ lâu anh đã không còn như lúc vừa mới xuống núi, không có khái niệm về tiền bạc, anh không hề thuận miệng nói ra con số hai mươi triệu.
Con số này vừa vặn là số lượng anh có thể lấy ra được trong tình huống không sử dụng đến tiền bạc của tập đoàn Kinh Lý, mà phỏng chừng Bạch Quân Đường cũng không có khả năng tranh giành với anh vì một tấm thảm, nhưng về mặt mũi lại không qua được.
Ngay lúc anh đang suy nghĩ phải làm thế nào để chứng minh anh có thể lấy ra được hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/re-ngoan-xuong-nui-tu-thanh-chinh-qua/3659392/chuong-772.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.