Bạch Dực không màng đến tiếng chửi mắng của Lục tử, anh vỗ vỗ mặt, kéo tôi đứng lên. Giờ đây tôi ghét cay ghét đắng đôi mắt của mình, tôi hiện tại đã có thể cảm nhận sâu sắc sự đau khổ của Nhạc Lan. Mắt tôi đã trở thành mắt quỷ mất rồi, chín oan hồn mới thay thế kia đều ở trong mắt tôi.
Bạch Dực mở nắp chai nước cuối cùng nhường tôi uống một ngụm. Tôi lắc đầu, không muốn lãng phí, xong lại nhìn về phía Lục tử, cậu ta lập tức run rẩy tránh đi ánh mắt của tôi. Bạch Dực lái câu chuyện theo hướng khác, nói: “Phải xuống thôi, nhưng bên dưới tối đen, cũng là một ải nguy hiểm. Nếu tôi đoán không sai, mỗi lần qua một cửa là một lần phải dùng mạng để cược. Bởi Hà Đồ là trận pháp của hắn, từ ngàn xưa đã sớm tan biến cùng với Phùng Di Nhân, đến tôi cũng không hiểu cho lắm. Chỉ có thể dựa vào vận khí.”
Tôi muốn bảo Lục tử thả mấy quả pháo sáng xuống dưới, nhưng cậu ta vừa thấy tôi vương tay thì rụt lại ngay, hỏi: “Chuyện gì?”
Tôi tức giận nói: “Pháo sáng! Cậu có cần mình mang kính râm không?”
Cậu ta có hơi co rút lại, nhưng quả thực lấy từ trong túi ra một cái kính râm đưa cho tôi, sau đó còn chìa tay bảo: “Cho cậu đấy….”
Tôi chẳng thèm nói nữa, chuyện này thật trêu người. Tại nơi tối tăm này, tôi chẳng khác người mù là bao, nhưng lòng lại nghĩ những oan hồn này đều đang đau khổ trong mắt mình. Bạch Dực nhìn xung quanh nói: “Không còn cách nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338902/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.