“Bạch Dực, anh thành thật nói cho tôi biết, anh rốt cuộc là ai? Lúc đầu anh bảo tôi đừng tiết lộ chuyện anh chết đuối tại sông Vị Thủy. Tôi đồng ý rồi, khi ấy cứ tưởng lòng anh có An Tung, cứ tin anh sẽ không hại chúng tôi. Giờ An Tung đã chết, chuyện gì cũng vô nghĩa, anh nói đi. Tôi thấy mình cũng không thể sống sót ra ngoài, ít ra cũng không muốn làm một oán quỷ.”
Tôi nghe cuộc nói chuyện đó, thoáng chốc quên cả giẫy giụa. Thật ra tôi cũng không còn sức để chống cự nữa, so với lúc nãy tôi suy yếu hơn nhiều. Tôi lặng lẽ chờ Bạch Dực trả lời, không ngờ bọn họ đã thông đồng từ trước, tôi còn cảm thấy Bạch Dực vuốt tóc tôi một chút, tay anh truyền đến hơi ấm của người còn sống, anh trầm mặc thật lâu mới nói: “Tôi cũng không phải quỷ. Chỉ là… tôi cũng không rõ lắm đến tột cùng thì mình là thứ gì… Lúc đến sông Vị Thủy thăm dò, quả thật tôi đã chết, nhưng ngay lúc vừa nuốt vào một ngụm nước thì cũng có vật gì trôi tuột vào miệng tôi. Lúc đó tôi chìm xuống đáy sông, cũng mất đi tri giác, nhặt bao kiếm kia ở đâu đó, gặp được một bóng người… đó chỉ là một phần trí nhớ của tôi. Khi tôi tỉnh lại lần nữa thì đã mang toàn bộ ký ức thời viễn cổ, nhưng nó cũng thay đổi tôi toàn bộ. Tôi biết mình hoàn toàn khác so với trước kia, tôi không còn là một người sống bình thường mà là người tiếp nhận tất cả tri thức kia. Tôi chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338903/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.