Quả nhiên, chúng tôi càng đi tới, âm thanh càng thêm ầm ĩ, sau cùng là những tiếng lộn xộn hỗn tạp. Bắt đầu có tiếng khóc, tiếp theo là tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng giận dữ mắng chửi, tiếng hét thất thanh. Lòng tôi bị những âm thanh kia dằn xé, cứ liên tục thầm thì: “Diệt tộc sao. Sao lại thảm thế này… sao lại chết hết thế này?”
Tôi vừa dứt lời, âm thanh bỗng nghẽn lại rồi dừng hẳn. Sau chỉ còn lại tiếng phụ nữ hát lúc đầu, cô ta giờ lại khanh khách cười lên nghe cực lỳ dữ tợn. Giọng cười cứ liên tục kéo dài, lúc cao lúc thấp. Tiếp theo là một tràng mắng chửi kêu la, cứ như một người điên.
Khi tôi sắp đến được nơi đó, bỗng cảm thấy phía sau hình như dư ra một người. Tôi dùng tay xoa qua gáy mình, lúc này lại có nắm tay nện vào ngực. Tôi lặng yên quay đầu, phát hiện một phụ nữ đang tựa vào lưng mình, mặt cô ta ẩn sâu sau tóc, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng. Tôi giật mình, vội vã xoay người, lục tử đang ở phía trước hỏi tôi sao thế? Tôi lắc đầu, sờ sờ vai mình một chút, thấy đã biến mất. Tôi không trả lời cậu, tiếp tục theo sau Bạch Dực. Một lúc sau, tôi lại cảm thấy rất rõ ràng là có thứ gì hay người nào đó đang bám vào lưng mình, nhưng quay đầu lại vài lần đều không thấy, hơn hết Lục tử đang ở phía trước cũng không nhận ra được gì.
Tôi bỗng cảm thấy như có thứ gì kéo một góc áo mình, sau đó là cánh tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338901/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.