Thật ra thì tuyết sơn rất lạ lẫm so với các ngọn núi khác. Bình thường, nếu đi núi thế nào cũng có cây cối để nhìn đường hay vịn vào. Nhưng khi lên núi tuyết tất cả đều phải dựa vào bản thân mình. Mỏi mòn tay chân, hoa cả mắt ngoài đi tới thì chẳng có tư thế nào khác, vài người trong bọn bắt đầu cảm thấy khó thở. Lúc này miệng đã khô khốc chẳng ai có thể chịu được cứ hận là sao không uống nhiều hơn một ngụm nước ấm. Bình của tôi đã nhanh chóng hết sạch, khô cạn đến nỗi phải học theo cách của Ngưu Giác, bốc lên 1 nắm tuyết bên đường cho vào miệng. Môi của bọn chúng tôi đã sớm nứt nẻ ứa cả máu, dùng tuyết lau miệng cũng xoa dịu đôi chút.
Tai họa cứ kéo đến dồn dập, chẳng ai ngờ cả đám người chúng tôi bỗng nhiên gặp phải mưa đá. Xem ra quẻ bói tối qua của Ngưu Giác thật linh mà. Đường đi của chúng tôi vốn khó giờ thêm gian khổ. Bốn bên đều có bọt tuyết thổi thốc tới. Mắt cũng hơi lờ mờ, đa số đều không thể đào được tuyết ra cho ngựa bước tới, nên cứ nhích từng chút một. Lúc gió tuyết bắt đầu thổi mạnh dần, đến Ngưu Giác cũng không thể nhìn rõ phương hướng, muốn chúng tôi dừng lại đợi gió nhẹ bớt mới có thể nhìn thấy đường tiếp bước. Cuộc đời của tôi không ngờ lại gặp phải hoàn cảnh này. Ba người đàn ông cứ thay phiên đứng trước mình ngựa bới tuyết để có thể tiến lên. Gió lạnh làm tai tôi đau nhứt, mũi thở ra cũng đau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338884/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.