Quả nhiên, trời về càng đêm thì thời tiết càng trở nên vô cùng ác liệt. Gió lớn đến nỗi tai người tưởng chừng mất đi thính giác. Lúc chiều, khi chúng tôi ăn xong cũng đã kiểm tra, sắp xếp lại các trang bị lần cuối. Giờ dù đang đóng ổ trong lều, nhưng vẫn cảm nhận được gió lớn không ngừng rít gào tàn sát bừa bãi, gần như có thể thổi bay cả căn lều này bất cứ lúc nào vậy. Chúng tôi tụm sát lại một góc, ôm chặt lấy đồ đạc của mình như để thêm phần bảo vệ. Loại cảm giác này cực kỳ khủng bố, nhắm mắt lại còn tưởng mình đang ở vực sâu của địa ngục vậy. Ngưu Giác rất lo lắng cho ngựa của mình, nhưng gió cứ điên cuồng càng quét như vậy thật không cách gì bước ra ngoài được. Cậu ấy có chút hụt hẩng đọc vài câu kinh bằng tiếng Tạng. Thỉnh thoảng lại cho ít phân ngựa khô vào đống lửa, sau đó dùng tay vốc vài nắm muối ăn ném vào đó. Qua một lúc lâu, mắt cậu hiện lên vẽ bối rối, thì thầm nói: “Muối không cộng hưởng, xem ra ngày mai thời tiết cũng chẳng tốt là bao.”
Dần dần tôi như nghe được tiếng nước nhỏ giọt trên nóc lều, mưa lập tức lộp bộp rơi xuống. Tôi tưởng như những hạt mưa giữa không trung to bằng hòn đá nhỏ hoặc là những nắm tuyết vậy. Từng mảng lớn cứ nện trên nóc lều. Lục tử rúc vào chỗ sâu nhất, thỉnh thoảng lại uống một ngụm rượu trắng để giữ ấm. Bạch Dực vẫn còn xem bản đồ, miệng nhắc đến mấy từ như càng khôn sơn thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338883/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.