Nhóm bên kia bỗng bước ra một người đeo kính râm. Hắn móc túi đưa cho ông già 100 đồng. Nhưng lão vừa nhìn đến tiền liền nổi giận, quăng luôn tẩu thuốc rồi dẫn ngựa và bò bỏ đi. Một đám người chúng tôi cứ ngây ra đó mà nhìn. Lục Tử đang đứng bỗng hừ lạnh nói: “Này này, có mỗi tờ bạc đã định mua một nhà thông thái, biểu tượng của linh hồn dân tộc Tạng àh? Đến mấy trăm mà ông đây còn ngượng không dám lấy ra nữa là. Nếu muốn cũng phải viết chi phiếu chuyển khoản chứ.”
Tôi sợ Lục tử chém gió thành bão, liền vội vàng kéo cậu ta lại nói: “Thằng ranh mày đàng hoàng chút đi. Trả bằng chi phiếu, trước đây ba mày không ày tiền ăn kem, mày còn lén trộm của ông già sửa xe đạp hơn năm chục tuổi kia kìa!”
Người mang kính râm kia tháo kính xuống, liếc Lục tử một cái sắc lẻm. Cậu ta lại nghĩ là hắn muốn kiêu chiến, liền đứng thẳng người, quát lên: “Muốn đánh nhau sao? Mười mấy người bọn bây chọi với ba người chúng tao? Tưởng boss nhiều là thắng àh?”
Tôi thấy người mang kính râm rất có thể là thủ lĩnh của nhóm bên kia. Thằng nhóc này lại cứ hăng tiết vịt mà làm loạn lên. Chúng tôi có phải đến đây để đánh nhau đâu. Thế là tôi liền kéo Lục tử lại, nhìn sơ qua người đó nói: “Mọi người đều muốn lên núi mà, đừng làm rối lên nữa. Nghĩ cách thiết thực không phải hay hơn sao.”
Người thủ lĩnh kia cũng nhìn lướt qua tôi, đánh giá xong xuôi mới giơ tay ra nói: “Xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338882/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.