Ngưu Giác trải qua chuyện hồi tối thì trở nên vô cùng trầm mặc. Đến chúng tôi cũng chẳng khá hơn là bao. Nói chung cậu ta chỉ phụ trách dẫn ngựa đầu đàn đi theo con đường của mình. Chuyện của chúng tôi, cậu ấy không muốn xen vào làm gì. Lượng tuyết rơi tối qua so với tưởng tượng của chúng tôi thì dày hơn rất nhiều. Chúng tôi phải cố gắng hết sức, bất kỳ ai cũng chẳng rảnh hơi để nói chuyện phiếm, tất cả đều cúi đầu mà đi. Giờ đây chỉ còn một phụ nữ, 11 người đàn ông chúng tôi phải đào tuyết mở đường để ngựa có thể bước bước qua được. Chúng tôi chỉ còn cách là men vòng theo. Bạch Dực nói cho tôi biết đây là có lý do riêng. Có lẽ bọn ngựa kia đã quen với ngọn núi này. Dường như chúng đối với con đường trước mặt sẽ luôn có khả năng đoán trước được nguy hiểm, nhưng chúng dù thế nào cũng chẳng thể cất tiếng được, chỉ có thể ngang ngạnh không đi thôi.
Đến lúc nghỉ trưa Ngưu Giác để chúng tôi dừng chân chốc lát, tranh thủ ăn chút lương khô, đợi tiêu rồi liền giục mọi người mau lên đường. Ngưu Giác sợ chúng tôi sẽ dẫn đến thứ gì đó nhưng bọn chúng tôi cũng đã hết cách rồi. Cậu ấy ra roi thúc ngựa, một đám người chúng tôi thật giống đàn kiến đang gồng gánh nhau mà đi. Bất quá như thế cũng có lợi, đầu tiên là không có cảm giác lạnh cắt xương nữa, sau là nghe nói nơi chuyển giữa núi có vài hộ dân cư trú. Khi ấy chúng tôi sẽ không cần ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338885/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.