Sau chuyện của cô Lỗ, tôi vô cùng thấm thía rằng mình nên rèn thêm khả năng ứng phó trước tình huống cấp bách mới được. Đến giờ tôi vẫn canh cánh về mấy chuyện rối rắm mà mình vô tình dính phải. Bởi thế mới nói, năng lực tỉnh bơ như ko thật cần thiết cho bản thân tôi trước những sự kiện vừa xảy ra kia đi. Theo tính cách của tôi mà nói, tôi cũng chẳng ham gì phiền phức, nhưng lại rất dễ sợ mít lòng người khác. Nói trắng ra là người có gan thỏ đế nhưng lại thích gây sóng gió ấy mà. Mà đáng kinh ngạc chính là mấy chuyện cổ quái cứ như kẹo mạch nha mà dính lấy tôi. Vì vậy, xem ra biện pháp làm lơ kia cũng ko thực dụng cho lắm. Chỉ có thể tự thay đổi cách nghĩ và hành động của bản thân mình thì ít ra mới sống lâu được 1 chút thôi. Nhiều năm sau này, Bạch Dực đã hỏi tôi rằng lúc đó có phải là bị ngu đột xuất ko, khiến tôi phải phá lên cười sặc sụa. Anh lần nào cũng xoa xoa đầu tôi rồi nói: “Bà xã tôi sao ngốc thế ko biết?!” Nhưng tôi cũng biết rõ, mấy hành động lỗ mãng của mình đã phải trả giá bằng sự hy sinh càng lúc càng nhiều. Giờ quay đầu nhìn lại thật sự là quá nặng nề, nặng lắm lắm….
Hôm nay lại là thứ sáu, Lục Tử theo lệ thường đến đây để ăn cơm. Thỉnh thoảng còn chiếm lấy giường ngủ trong phòng nữa. Nói là cậu ta ở trong nhà mình thật chẳng khác gì cái tủ sắt, cảm thấy áp lực lắm. Chuyện ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338865/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.