Tôi bình tĩnh liếc Bạch Dực một cái. Anh cũng chẳng nói gì thêm. Tiếp tục thăm dò: “Vậy cô tự tử là do sợ các cô kia đến tìm mình trả thù àh?”
Lòng bàn tay của cô Lỗ càng duỗi thẳng ra. Nói cách khác, cô ko phải là tự mình cắt cổ. Nhưng rõ ràng, cả hiện trường và vết thương đều nói lên là tự cô đã làm mà? Lẽ nào là do ma xui quỷ khiến? Tôi cảm thấy càng lúc càng kỳ quái thật rồi.
Bạch Dực ngừng một chút, lại hỏi: “Có phải cô đã xé mất 1 tấm ảnh cũ. Trong đó chụp hai mẹ con chết đuối hay ko?”
Cô Lỗ lại nắm tay.
Tôi biết rất có thể anh đang nhắc đến cuốn album cũ kỹ kia. Nếu đúng như vậy thì có thể xâu chuỗi sự việc được rồi.
Bạch Dực lại tiếp tục hỏi: “Hai quỷ kia luôn đi theo cô phải ko?”
Tôi nghe Bạch Dực tự nhiên hỏi thẳng như vậy, cũng ko khỏi giật mình mà ah lên 1 tiếng. Cô Lỗ lần này lại nhắm chặt hai mắt, cả người run rẩy, rồi lặng lẽ nắm tay lại. Cô nắm chặt đến nổi tưởng chừng có thể nghe được đến cả tiếng răn rắc của các đốt xương đang xiết vào nhau.
Bạch Dực còn muốn hỏi nữa, nhưng giờ đây cô Lỗ bắt đầu rơi vào tình trạng khó thở cực độ. Chúng tôi vội vàng gọi bác sĩ. Cuối cùng tất cả đều bị đuổi thẳng ra ngoài. Ở ngoài cửa, tôi nhìn Bạch Dực rất lâu. Anh ko nói lời nào chỉ mím chặt môi, dường như có chuyện gì đó rất khó quyết định. Đầu óc tôi cũng trống rỗng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338864/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.