Như lời Lục Tử đã nói, chúng tôi chẳng cần phải mang theo thứ gì cả. Tất cả đều có ông chủ của cậu ta cung cấp. Chúng tôi cũng là lần đầu tiên được diện kiến cái người gọi là kẻ điên trong giới mua bán ngọc ông chủ Triệu. Cũng chẳng đáng khinh như lời Lục Tử nói chút nào cả, người trái lại còn có khí chất quý phái của một giáo sư khảo cổ nữa chứ. Thân mặc áo Tàu màu lam nhạt phẳng phiu, ngón tay đeo 1 chiếc nhẫn bằng ngọc phỉ thúy xanh biếc. Tóc chải láng bóng, đến một cọng chìa ra cũng ko có. Vừa thấy chúng tôi liền vô cùng phong độ mà bắt tay. Nhìn thật giống như lão đại của Hồng bang ở Thượng Hải những năm 30 ấy.
Bất quá, Lục Tử trước mặt ông ta giờ đây lại làm ra bộ dáng ngoan hiền đi qua đi lại. Vẽ như mình có năng lực cao lắm ko bằng. Ông chủ Triệu liền mở miệng nói: “Nghe cậu Lạc nói hai vị có thể giải quyết giúp tôi chuyện phiền phức của cái chén ngọc kia. Triệu mỗ cảm kích vô cùng. Chỉ cần vượt qua kiếp nạn này, thì hai vị chính là ân nhân của Triệu mỗ. Sau này có gì phiền hà cứ việc mở miệng, chỉ cần trong năng lực của tôi, quyết sẽ ko từ chối. Bất quá lần này đi là nguy khốn trùng trùng. Triệu mỗ tại đây muốn nhắc nhỡ vài câu. Nhất định phải vô cùng cẩn thận. Cậu Lạc sẽ theo hai người, có gì cần thiết cứ mở miệng là được rồi.”
Lục Tử gật gật đầu thận trọng nói: “Hai vị, về phía trường học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338866/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.