Đến lúc này tôi vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì cả, nhưng nếu Bạch Dực đã nhận lời vậy cũng không còn gì phải suy nghĩ nữa, vạn sự có anh ta gánh vác. Huống chi có những điều không phải cứ hỏi tới cùng, biết tới cùng là có thể giải quyết được. Vi Đàm tạm biệt chúng tôi, nói cần phải đi chuẩn bị một chút, buổi tối sẽ quay lại gặp chúng tôi, lúc đó cô ta hi vọng chúng tôi đã dẫn ông nội cô tới chỗ bông hoa quỳnh sẽ nở rồi.
Ba người còn lại trong phòng đều nhìn nhau, anh nhìn tôi tôi nhìn anh một lúc, cuối cùng đều nhìn hết sang Bạch Dực, Bạch Dực mỉm cười: “Nhìn tôi làm gì chứ?”
Tôi đáp: “Sao cô ta biết chắc chúng ta có thể giúp được cô ta chứ? Rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà cô ta tìm tới chúng ta?”
Kỷ Thiên lúc này mới xấu hổ cười cười: “Tại đêm qua tôi thấy cậu với Vi Thỏa cùng biến mất, cho nên cứ cho là… cậu thuộc loại… thuộc loại có năng lực khác thường chứ, hì hì…”
Trong lòng tôi âm thầm chửi bới, quả nhiên là tên khốn này truyền ra, liền lạnh lùng hỏi lại: “Đừng bảo là anh đi tuyên truyền khắp nơi rồi nha!”
Nụ cười của anh ta lại càng thêm đáng ghét: “Đâu có, mới nói ấy đồng nghiệp với nhân viên pháp y thôi à.”
Bạch Dực khoanh tay nói: “Nhưng cảnh sát các người cũng thản nhiên thật đó chứ, để mặc ột cái xác đi lang thang nhiều ngày như vậy, nói ra thì đây cũng thuộc loại hồ sơ mật Xfiles của Trung Quốc chứ chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338852/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.