Kỷ Thiên bực tức không thèm nhìn tôi nữa mà chuyển hẳn người hướng về phía Bạch Dực mà nói: “Đó là tại vì tôi cảm thấy cái bóng đó cực kỳ thanh mảnh, một người đàn ông không có khả năng mảnh mai được như thế, ngoại trừ…” Nói đến đây, anh ta lén nhìn sang tôi một cái, tôi lập tức nổi điên chuẩn bị giơ nắm tay lên cùng anh ta ăn thua đủ, nhưng Bạch Dực đã kịp thời ngăn tay tôi lại: “Nếu theo đúng như cậu nói thì có một cô gái đi theo sau bọn họ?”
Kỷ Thiên định đáp lại thì chợt điện thoại di động của anh ta reo lên, anh ta gật đầu ý bảo chúng tôi chờ một chút, còn mình thì đứng lên đi tiếp điện thoại. Nói chuyện qua lại vài phút, anh ta quay lại nhìn chúng tôi nói: “Cháu gái của Vi Thỏa vừa tới, bảo là tới nhận xác ông nội.”
Tôi và Bạch Dực đều ngẩn ra nhìn anh ta, cháu gái? Nói vậy thì anh chàng Vi Thỏa thoạt nhìn còn rất trẻ kia quả thực là một ông già? Kỷ Thiên để ý thấy nét tò mò thoáng hiện trong mắt chúng tôi, lập tức nhướn mày nói như khiêu khích: “Thế nào? Muốn tới cùng không? Nên nhớ người bình thường tụi này không bao giờ cho vào dễ dàng thế đâu.”
Tôi trừng mắt lại với anh ta: “Anh nghĩ mình đang quảng cáo đấy à? Cái gì mà ‘người bình thường không được vào’ chứ? Xì, chung quy cũng chỉ là muốn người ta giúp mình một tay thôi chứ gì, đừng hòng, khỏi khích tướng vô ích!” Tôi vốn cũng rất tò mò chuyện lạ lùng này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338851/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.