“Yến yến oanh oanh” là cụm từ người Trung Quốc thường dùng để hình dung giọng nói thánh thót ríu rít của các thiếu nữ, thế nhưng nếu cùng lúc có một đám đông các cô gái trẻ tụ lại với nhau cười nói, chắc chắn người ta phải nhăn mặt gọi là “tạp âm”. Lỗ tai tôi tuy đã được nhét kín bằng tai nghe máy nghe nhạc, nhưng vẫn bị các thanh âm lúc cao lúc thấp ấy dội vào đến phát đau. Đột nhiên trong đám thanh âm líu ríu chợt một chất giọng cất cao vút lên, một tiếng hét tông giọng cực cao đủ sức làm rách màng nhĩ người bình thường, tôi nhăn mặt quay hẳn lại nhìn, hóa ra là các cô nàng tụ lại với nhau dưới cuối xe kể chuyện ma, cô bé vừa cao giọng hét lên cũng tự biết mình thất thố, vội che miệng lè lưỡi thấp giọng giục người kể kể tiếp mau.
Tôi dùng ngón tay gõ gõ lên đệm ngồi, nói: “Lục Tử, đừng kể chuyện nhảm nhí nữa đi, các cô bé này đều là học sinh, cậu mà nói bậy là tôi cho cậu xuống xe đi bộ về nhà bây giờ! Thật là, không biết bao nhiêu tuổi rồi mà còn không biết đàng hoàng, cư xử như người lớn xem nào!”
Người đang hăng say kể chuyện không phải ai khác, chính thị là tên khốn vô công rồi nghề Lục Tử. Có thể là do trong xe quá ồn nên Bạch Dực đang ngồi ngủ bên cạnh tôi cũng chậm rãi cựa mình, mắt nhíu nhíu như muốn dậy. Lục Tử nhô đầu lên đáp: “Tớ chỉ đang kể lại những chuyện tụi mình mắt thấy tai nghe thôi mà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338853/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.