Bạch Dực vẫn ngồi nguyên chỗ cũ dùng ngón tay gõ gõ mặt bàn, lạnh lùng nói: “Con bé này còn giấu chúng ta vài thứ.”
Tôi khẽ run lên, sợ hãi hỏi: “Là cái gì?”
Bạch Dực không nhìn tôi, bàn tay mân mê gọng kính trên sống mũi, vừa như phân tích vừa như tự thuật mà nói: “Nhạc Lan không phải mới sinh ra đã dự báo được cái chết, mà là từ sau khi uống phải một số lượng lớn tro cốt trẻ con mới biến thành như thế. Nhưng tôi chú ý nhất là câu mà nó nói: Nó nhìn thấy người chết nhiều hơn hẳn người sống. Tôi nghĩ… câu này, đúng ra phải hiểu là: Tất cả những ai đã từng tiếp xúc với Nhạc Lan đều lần lượt phải chết!”
Tôi giật bắn người, cả người lạnh buốt như vừa bị dầm trong một khối băng lớn, hấp tấp bưng ly cà phê lên uống một ngụm lớn, cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần. Bạch Dực chỉ bình tĩnh tiếp lời: “Tuy nói thế này thì không hay cho nó, nhưng cô bé này quả thực là một tai họa, sự sống của nó chỉ đơn giản là để đem đến cái chết cho người khác mà thôi. Mà tất cả những người kia, cho dù có biết cũng không sao tránh khỏi. Có thể nói là…”
Nói tới đây Bạch Dực đột nhiên im lặng, nhìn sâu vào mắt tôi, tôi bị anh ta nhìn đến nổi cả da gà, vội vàng giục: “Có thể nói là cái gì?!”
Bạch Dực nhíu mày: “Con bé thấy nhiều hơn, nhưng cố tình giữ lại một phần mà không nói cho chúng ta biết, cho nên có lẽ… chuyện đó có quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338840/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.