Con người là động vật ăn tạp, nói khó nghe một chút thì là cái gì cũng ăn. Người Trung Quốc, đặc biệt dân tộc Hán, vốn có truyền thống nghiêng về ăn chay, thức ăn chính là ngũ cốc. Thời xưa cũng có một câu nói, “tích cốc phòng cơ”, ý nói chỉ cần có đủ ngũ cốc là an toàn hạnh phúc. Thế nhưng người Trung Quốc còn mang một tình cảm đặc biệt dành ón thịt. Gia súc gia cầm, nhỏ từ con gà, lớn tới con bò, từ thời cổ, thịt đã mang một tính chất quan trọng hơn hẳn các sản phẩm trồng trọt, tới nỗi có hẳn một thứ dụng cụ tế lễ dành riêng cho thịt——cái đỉnh, lúc đầu, các tư tế thường hay giết gia súc rồi đựng vào đỉnh dâng lên cho thần linh. Cho đến sau này khi ý nghĩa tế lễ được xác định rồi thì đỉnh trở thành một thứ dụng cụ tế lễ nói chung, không nhất định là phải đựng thịt nữa. Tuy nhiên vào thời Xuân Thu Chiến Quốc, cho dù có nghèo đến đâu đi nữa thì trong nhà cũng phải có thứ đồ dùng đặc biệt này để đựng thịt, và vào những dịp tế tổ hàng năm không thể thiếu được ba thứ thịt cơ bản là heo, bò và dê.
Tôi cũng thích ăn thịt, mỗi lần ăn thịt là vồ vập y như hổ đói. Bạch Dực vẫn rất tò mò là tôi ăn bao nhiêu chất đạm như vậy mà vì sao vẫn không cao to lên được tí nào? Thực ra tôi cũng rất đau khổ về chuyện này, mọi người cứ thử nghĩ xem, đường đường một gã đàn ông mà lại nhỏ nhắn như tôi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338841/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.