Dọc đường về tôi kể hết cho Bạch Dực nghe, cả cái bóng đen lúc cuối cùng tôi thoáng nhìn thấy nữa. Bạch Dực nghe rất chăm chú, khiến tôi cao hứng kể tỉ mỉ tới mức suýt cắn nhằm đầu lưỡi mấy lần. Nghe xong, Bạch Dực đưa tay sờ sờ cằm, chân mày nhíu chặt lại, chìm vào trầm tư mà không nói chuyện, tôi hỏi gì cũng không trả lời. Tôi cảm thấy chán nản, giống như cảm giác đánh vào cái bị bông, cho nên cũng kệ mặc anh ta.
Về tới nhà, tôi nằm phịch ra giường, nhớ lại hoàn cảnh của Nhạc Lan mà âm thầm xót xa, nghĩ thầm không thể để cô bé ở bên cạnh một người mẹ điên như thế lâu hơn nữa. Giờ mới hiểu vì sao cô bé lại tạo cho người ta cái cảm giác âm trầm như vậy, hiện tại ngẫm lại thì cũng là đương nhiên, nếu mỗi ngày phải đối mặt với một bà mẹ như vậy, ở trong một ngôi nhà như vậy thì một đứa bé yếu đuối hơn một chút đã sớm gục ngã rồi. Nghĩ tới đây, tôi lại cảm thấy vừa nể phục, vừa lo lắng cho cô bé.
Tôi ưu phiền trở mình, đột nhiên nhớ tới cái bóng đen ở trong phòng mà tôi nhìn thấy qua tấm rèm cửa, cái bóng dường như thuộc về một người thứ ba, một người đàn ông nào đó ngoài hai mẹ con. Người đầu tiên tôi nghĩ tới là cha cô bé, nhưng cha Nhạc Lan chẳng phải đã mất lâu rồi sao?
Những ý nghĩ lung tung trong đầu cứ vặn xoắn vào nhau, tôi không nhịn được lại ngồi dậy đi xuống bếp. Bạch Dực cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-thoai-lien-thien/1338839/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.