Tần Minh Vũ đang nghịch điện thoại, thấy ông nội vô-cùng-bảo-thủ nhà mình nghiêm mặt bước lại gần thì lập tức giấu điện thoại sau lưng, giả đò rỗi việc ngồi thả hồn trên ghế sô pha.
Ông nội cậu ta là mẫu người già cố chấp điển hình, thường hay phàn nàn kiểu nghịch điện thoại hại mắt, hại sức khỏe, thanh niên trẻ con nghịch điện thoại nhiều nên bị mê mẩn chẳng còn ý chí niềm tin gì sất, không biết chú ý rèn luyện cơ thể, mê internet chẳng biết quan tâm đến ai nữa cả… Mỗi lần ông thấy cậu dùng điện thoại là lại thuyết giáo rõ lâu, Tần Minh Vũ cứ nhớ đến mấy chuyện cũ là lại thấy nhức hết cả đầu.
“Ông nội ạ? Hôm nay sao ông lại rảnh mà tới đây thế ông?” Tần Minh Vũ vờ hỏi với vẻ ngạc nhiên – tất nhiên cậu có giả vờ tí xíu, nhưng vẫn có ngạc nhiên thật. Bình thường ông nội cậu ở một mình tại biệt thự có vườn hoa tại vùng ngoại ô chứ chẳng thèm ở cùng nhóm trẻ ranh các cậu đâu, không có việc gì cũng hiếm khi sang bên này.
“Tới thăm mấy đứa một lát ấy mà.” Ông cụ nghiêm nghị nói. Gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm khắc, đã quen làm Phán Quan Trưởng mấy chục năm nên khi ngồi bên cháu trai dáng ông trông còn thẳng thắn nghiêm chỉnh hơn nó nhiều.
Tần Minh Vũ vô thức ngồi thẳng lưng lên cho giống ông nội cho khỏi bị mắng, chợt thấy màn hình chiếc smartphone đời mới đập vào mắt. Ông nội cực ghét những món đồ điện tử tiến bộ lại cầm cái smartphone cậu thòm thèm đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806834/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.