La Ngọc An có phòng riêng tại điện thờ, nhưng cô hầu như không ở trong căn phòng đó mà hay ở bàn thờ hơn. Với người khác thì nơi này đáng sợ huyền bí đến thế, ấy vậy mà lại khiến cô thấy yên lòng hơn bao giờ hết.
Thị Thần với gương mặt lạnh lùng hiện đang làm chuyện không lạnh lùng chút nào, thậm chí còn có vẻ hơi quấn người là khác.
Thỉnh thoảng vào đêm, La Ngọc An sẽ về lại phòng mình để nghỉ ngơi, nhưng cũng chẳng lâu lắm cô đã cảm giác được Thị Thần im im bay từ điện thờ đến phòng mình, bay tới bên mình, ngài cũng chẳng nói chẳng rằng, cứ thế lơ lửng ở một bên giường, tiếp sau đó cô đã về lại điện thờ với ngài lúc nào chẳng hay.
Nếu đã sợ cô độc đến vậy, ngày trước ngài đã phải chịu đựng như thế nào? La Ngọc An nắm lấy vạt áo trắng, quay trở về điện thờ, nhìn Thị Thần cứ ngồi yên không nhúc nhích suốt cả một đêm như một pho tượng. Vào những lúc cô không chủ động làm gì Thị Thần đều thế cả, chỉ khi La Ngọc AN có động tác gì đó, cô mới thu hút được ánh nhìn của ngài, cũng lúc đó, pho tượng dường như mới sống lại.
Mỗi khi thấy Thị Thần tỏa ra ánh hào quang của một vị thần linh, trong lòng La Ngọc An lại nảy sinh một cảm giác chẳng thể nói thành lời. Đêm dài dằng dẵng cũng như cuộc đời dài dằng dặc. Cô tựa vào đầu gối Thị Thần, cuộn mình nằm cạnh ngài nghe tiếng gió đêm rì rào ở bên ngoài.
Cô chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/1806835/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.