La Ngọc An trồng gốc tường vi đó ngay trong điện thờ – tại một bên đối diện với cây cột ngoài hành lang, đợi đến khi nhánh tường vi lại vươn mình sinh trưởng là có thể thấy cảnh hoa nở dào dạt như suối chảy từ tận trong bàn thờ rồi.
“Nhị ca, thị nữ nói đã chuẩn bị một chỗ ở riêng cho em bên ngoài điện thờ của ngài, nhưng em muốn ở lại đây hơn, trong đây có tới ba gian phòng trống, em chọn một gian để ở có được không?” La Ngọc An trồng hoa xong bèn rửa tay, hỏi Thị Thần đang ngồi trên bệ thờ.
Dù cho trông ngài vẫn rất lạnh lùng, nhưng xưng hô “nhị ca” thân mật đã mang lại cho La Ngọc An cảm giác an toàn và nguồn sức mạnh lớn lao khôn kể.
Quả nhiên, vị Thị Thần lạnh lùng chẳng hỏi thêm gì đã lập tức gật đầu đồng ý.
Hai thị nữ biết La Ngọc An quyết định từ bỏ chỗ ở rộng rãi thoải mái để vào ở trong điện thờ bèn liếc nhau, thầm nhủ: Rõ ràng trước kia là người yếu đuối nhát gan tới vậy, chẳng hiểu sao giờ lại bày ra được nhiều trò đến thế nhỉ, lại còn làm với vẻ rất đương nhiên nữa, căn bản là họ không làm gì được cô, mà đã vậy Thị Thần lại cứ dung túng, chiều theo ý phu nhân, còn tiếp tục như thế sợ là sau này vểnh cả đuôi lên trời ấy chứ.
Nói cũng lạ, hai người đều đã đọc lý lịch của La Ngọc An, cũng biết cô từng giết người, nhưng mỗi lần nhìn vẻ bề ngoài của cô lại thấy La Ngọc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154982/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.