Cuối cùng thì, trước khi mặt trời xuống núi La Ngọc An cũng đã quay về được nhà cổ. Khi xe lăn bánh vào trong rừng, khi thấy những tòa tháp môn và đèn lồng đỏ rực, lòng cô bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác như đã về tới nhà. Từ khi mất đi người em gái duy nhất, cô đã chẳng còn nhà nữa, nhưng lúc này đây, lại có một ngôi nhà mới chờ cô trở về.
Chẳng sợ trăm ngàn năm trôi qua, cho dù rất nhiều người, rất nhiều chuyện đã đổi thay nghiêng trời lệch đất, thì Thị Thần vẫn ở đây, so với đời người ngắn ngủi vô thường thì ngài nào khác gì sự vĩnh hằng. Chỉ cần nghĩ thế thôi La Ngọc An đã thấy thật yên tâm rồi.
Vị khách của thị tộc Lương kia đã trở về rồi, sau khi nói thêm những lời đầy thâm ý thật giả lẫn lộn, thấy cô không có phản ứng gì mới nghêu ngao hát rồi rời đi. Hình như cô ta chỉ tiện tới xem cô thế nào thôi thật, vả lại trừ Tề Quý ra cũng không có ai thuộc những thị tộc liên quan đến đó, La Ngọc An thầm suy đoán giữa các thị tộc ước chừng cũng có nhiều quan hệ rắc rối phức tạp lắm, tỏ ra hữu hảo cũng chưa chắc đã hữu hảo thật; tỏ ra không hữu hảo, cũng chưa chắc đã là không hữu hảo thật.
Cô xuống xe tại cửa ra vào của nhà cổ, vệ sĩ mặc âu phục đi theo La Ngọc An cẩn thận bưng cây tường vi kia xuống xe. Để nó có thể sống tốt ở đất này thì cành lá, nụ hoa đã bị cắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-trong-toa-nha-co/154981/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.