Đinh Mục lần nữa tắt di động đi. Lần thứ hai khởi động lại máy, cửa sổ bật lên vẫn tiếp tục bền bỉ nối gót theo: “Đã tải xuống thành công ‘Thập Dạ Âm Sơn’, cài đặt hay không?”
Nút chọn “Không” đã tê liệt và biến thành màu xám, bấm vào khoảng trống bên cạnh cũng không tài nào đóng được cửa sổ bật lên. Cái cửa sổ bật lên này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình chơi game của anh.
Thế này mà không phải là ép mua ép bán hả?
Đinh Mục suýt thì nổi khùng, quan trọng là trong di động còn có file không thể xóa, không thì anh đã thay thế firmware[1] từ khuya rồi.
Nhan Minh Nguyệt liên tục nhiều lần gặp trắc trở, nhìn ra được người này không có ý kia với cô ta, thế là bắt đầu cáu kỉnh, đeo bịt mắt dựa cửa sổ ngủ luôn.
Cô ta ở bên đó ngủ ngon bao nhiêu, Đinh Mục ở bên này lại phát điên bấy nhiêu.
Thánh thần ơi, thế này không phải là trêu ngươi à?
Anh dứt khoát tắt máy di động lần thứ ba, lấy ra một quyển sách từ trong túi để đọc.
Thoáng nghĩ đến lộ trình trong ba ngày đến, hết nửa thời gian đều sẽ trôi qua dưới hoàn cảnh buồn chán lại khô khan kiểu này, anh liền cảm thấy hết sạch cả sức sống. Môi trường chưa biết, người xa lạ không quen, đồng nghiệp nói chuyện không được mấy câu, tất thảy đều khiến con người ta bức bối như thế.
Nếu biết sớm đã từ chối cho rồi, không đi không khỏe hơn hay sao? Lúc đó rốt cục là anh nghĩ cái giống gì vậy, mắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-khong-vao-chua-mo-cua/428344/chuong-2.html