Trương Hải Phong là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nước da ngăm đen, hơi béo.
“Khách sạn này chất lượng không được tốt ha.” Trương Hải Phong cùng anh dàn hàng mà đi, vừa đi vừa nói chuyện, tốc độ không nhanh cũng không chậm, cùng nhau đến nhà ăn ăn cơm.
Đinh Mục nghĩ về các thiết bị trong phòng, cảm thấy đây nào có phải chuyện dùng một câu “không tốt” là có thể hình dung, đây là quá sức không được rồi!
“Đã biết công ty chẳng hào phóng như thế từ lâu rồi, lần này đi theo đoàn còn không bằng tự lái xe du lịch.” Đinh Mục cảm thán.
“Sao đâu mà, dù gì cũng chỉ có hai đêm, chẳng ngủ ở đây bao lâu, chú thấy cái nệm đó không tệ, êm lắm đấy.” Trương Hải Phong nói.
“Cháu không để ý, cứ cảm thấy hơi kỳ cục.” Đinh Mục nói. Nhớ lại cách lắp đặt thiết bị trong phòng mình, anh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không quá thích hợp. Đây không phải là lần đầu tiên anh cảm nhận được cái khách sạn này không ổn, chẳng lẽ cũng là lầm tưởng?
“Khó tính cái gì, phòng của chú cũng chẳng ra làm sao, đèn còn bị hư nữa, một lát chú phải tìm người của khách sạn sửa lại cho chú, thật sự không bật được thì đổi phòng tốt hơn chút. Tiểu Đinh, cháu có muốn đổi không?” Trương Hải Phong hỏi anh.
“Một lát cháu xem lại đã.” Đinh Mục trả lời. Anh cân nhắc, nói thẳng luôn: “Kỹ sư Trương, cháu vẫn cảm thấy là tính cách của cô gái đó và cháu không hợp nhau đến thế đâu, đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-than-khong-vao-chua-mo-cua/428345/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.