Nàng chống cằm, mặt cười quái dị.
"Chỉ thế mà tưởng gì khó... Xúc xắc chỉ là đồ chơi của mình "
-Vậy ta bắt đầu đi...
Tên chủ bàn lúng túng xóc đều, thật khó đoán bên trong xúc xắc có mặt nào. Mọi người xúm quanh, không ai dám đặt chỉ chờ đợi nàng đặt trước, nhưng nàng vẫn nhắm mắt án binh bất động. Chờ khá lâu, bỗng có người lên tiếng.
-Này, có đặt không thế sao làm người khác phải đợi thế hả?
Nàng chợt bừng mắt, toé lên tia chớp nhoáng, tay vớ lấy viên xúc xắc bên cạnh phóng nhanh, viên xúc xắc kẹt cứng vào trong tường xuất hiện vài vết nứt. Không khí bất động, không ai dám hó hé ngay cả tiếng bước chân cũng không có.
-Vị đại ca nào vừa nói thì cảm tạ, nhưng không phải tên chủ bàn vừa nãy cũng không trả lời ta đó sao, ta đâu có cấm là không được đặt tiền, muốn đặt thì bản thân đi mà đặt, sao lại hối thúc người khác.
Sắc mặt mọi người trắng bệch, nhìn nàng xong lại chuyển đôi mắt lên bức tường. Trong họ cùng suy nghĩ, rõ ràng nàng không phải dạng vừa, là loại không nên động vào.
Nói đến tên vừa nãy, tuy nàng không nhìn nhưng cũng xác định được vị trí của hắn, lúc nàng ném viên xúc xắc xém một chút là trúng, chỉ là có vài sợi tóc cùng mắc với viên xúc xắc kẹt trên tường nếu để ý sẽ thấy. Hắn lẳng lặng, mặt tái nhợt, không dám hó hé, mọi người cũng chỉ chăm chú vào nàng không thèm để ý.
-Công tử, chúng tôi làm ăn nhỏ ngài không nên làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324556/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.