Nàng bình tĩnh lướt qua đám lính, nàng rất tự tin vào kĩ thuật của mình, dù chỉ là vẽ chứ không phải mặt nạ da người. Trái ngược với Ngọc Yên, Liễu Linh lúng túng, hồi hộp len lách qua đám đông.
-Không được sợ...
Ngọc Yên trấn an Liễu Linh, giọng nói lạnh lẽo của nàng làm Liễu Linh bình tĩnh lại. Liễu Linh rất bất ngờ bởi thái độ của Ngọc Yên, cô chưa từng thấy ai kì lạ như vậy dù chỉ mới gặp được vài ngày. Tâm tình của Ngọc Yên luôn biến đổi thất thường lúc nóng lúc lạnh, lúc là con người vui vẻ lúc là người lạnh nhạt, nhưng chung nhất là sự bình tĩnh. Cô đôi lúc thấy sợ, lại thấy tự hào khi đi theo nàng. Ánh mắt sắc bén của Ngọc Yên lướt xung quanh, thấy không có gì nguy hiểm.
-Muội đi mua ngựa, ta tới tiệm thuốc một chút...
Liễu Linh hơi chần chừ vì cô không biết cưỡi ngựa, nhưng cũng đi ngay.
Ngọc Yên đến tiệm thuốc, mùi thảo dược xộc đến mũi, cảm giác rất có vị đắng của thuốc.
-Ông chủ, lấy cho ta một ít Huyết Phong Đằng...
-Công tử, cái này khá đắt...
-Không sao, cứ đi lấy...
Nàng không thể để thân thể này suy yếu hơn được, trong lòng có nhiều khúc mắc nhưng chỉ có Ngọc Yên thực sự mới có thể giải đáp.
Nàng bước ra khỏi tiệm với không khí nặng nề.
"Túi thuốc lớn thế này có thể sử dụng một tháng, nhưng chắc mùi vị đắng lắm... "
Mặt nàng xanh ngắt, từ nhỏ đã ghét vị đắng và vị ngọt, giờ phải uống những một tháng. Chắc đến lúc đó, nàng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324555/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.