Mặt trời bắt đầu ngả về hướng Tây, ánh chiều tà màu đỏ hệt như màu máu. Nhìn màu này làm người ta hoa cả mắt, cảm giác có phần quái dị, như sắp có một cơn sóng tai vạ ập tới. Nhưng đối với Ngọc Yên, hôm nay khác.
Có thể nói tâm tình Ngọc Yên hôm nay rất tốt, tuy hơi có phiền phức chút xíu, nhưng với số tiền này công sức nàng bỏ ra rất đáng.
Từ xa, bóng dáng quen thuộc đang vẫy vẫy gọi nàng, là Liễu Linh.
"Chắc sợ mình không tìm thấy đây mà... "
Nàng cười đắc ý, khuôn mặt một trăm tám mươi độ, mặt lộ vẻ ủ rũ đến gần Liễu Linh.
-Công tử...
Liễu Linh vẫn vẫy tay ra hiệu, nhưng từ xa thấy vẻ mặt thương tâm kia thì nghĩ có chuyện rồi.
-A Linh, xin lỗi, ta không làm được gì cả...
Khuôn mặt xinh đẹp đang ủ rũ kia lại làm người ta xao xuyến, làm sao trách được đây?
-Tỷ, không sao, sẽ có cách giải quyết, ông trời không tuyệt đường sống với con người mà...
Liễu Linh không biết mình bị lừa còn đồng cảm với nàng.
-Thật ra, ta chỉ kiếm được chút ít... Không biết cầm cự được bao ngày nữa....
Nói xong, Ngọc Yên đưa tay nãi cho Liễu Linh. Thuận theo tự nhiên, Liễu Linh vươn tay đón lấy, cô nhìn vào bên trong, tròn mắt một hồi lâu.
-Tỷ... Tỷ dám lừa muội... Chừng này tiêu mấy tháng cũng không hết (đây là theo quan điểm tiêu tiền của hai cô nàng ăn chơi)!!!
Mặt Liễu Linh đỏ lên, bỏ công hồi nãy lo lắng cho nàng.
-Ta đùa thôi, để lấy số tiền này ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-phi-bo-tron/1324557/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.