Bùi Mặc cố gắng đè nén dục hoả không ngừng thiêu đốt, đem thân thể cao lớn áp xuống. Bởi vì ánh mắt dã thú kia của hắn khiến Vận Nhi không cách nào kiềm nén được, nước mắt lại trào ra, trong cơ thể nhỏ bé cảm giác như bị xé rách hoà trộn với cảm giác sưng tấy khiến cô vô cùng đau đớn.
" Đừng khóc, bé con,..." Bất giác, Bùi Mặc không tự chủ được đem khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại lần nữa quay lại.
Dần dần...
Chăm chú quan sát phản ứng của cô, Bùi Mặc biết mình cũng không cần khắc chế bản thân nữa, thô ráp thở gấp một tiếng, bắt đầu tăng tốc vận động.
Thân thể Vận Nhi bất giác xụi lơ như mặt nước phẳng lặng…
Không khí của Vận Nhi bị Bùi Mặc hút hết khiến cô cảm thấy khó thở, tay cô đập lên ngực Bùi Mặc mong hắn thả ra.
Hắn không những không thả ra mà còn siết chặt cô hơn cuồng nhiệt hôn cô, tới lúc sắc mặt trở nên kém đi hắn mới dần buông lỏng.
Ghé sát vào tai cô, giọng hắn nóng như lửa chứa đầy dục vọng như đang khiển trách cũng như đang thăm dò: “ Vận Nhi, em có chuyện gì giấu anh sao “
“ Không...em không có ạ “, Vận Nhi mở to mắt óng ánh nước vội vã đáp.
Bùi Mặc đứng phất dậy mặc vồi lại quần áo không thèm nhìn lấy cô một cái liền rời đi.
Vận Nhi hai tay ôm lấy bả vài nhìn theo tấm lứng người đàn ông, nước mắt chảy dài, là cô khiến hắn buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945682/chuong-42.html