Đêm nay Bùi Mặc về nhà sớm hơn mọi ngày, hắn vẫn như vậy khi vừa về đến nhà sẽ vội lên tìm Vận Nhi trước, đứng trước cửa nhẹ nhàng gõ, giọng cũng dịu dàng hơn hẳn
“Vận Nhi, anh về rồi, mở cửa cho anh “
Vận Nhi ngồi trên giường ôm chặt tấm chăn đang thấy sợ hãi lại nghe Bùi Mặc gọi, hắn lại dịu dàng gọi cô như vậy lẽ nào là chưa hay biết chuyện gì, bọn người dó vẫn chưa nói cho hắn biết, Vận Nhi bất giác thở phào rồi đi lại mở cửa.
Cánh cửa vừa được cô vặn mở từ bên ngoài Bùi Mặc mạnh mẽ đẩy toang cánh cửa ra lao đến hôn lấy cô, Vận Nhi chỉ biết đơ người trước hành động như chớp hắn, nụ hôn của hắn thô bạo, nặng nề còn có rất hung dữ, Bùi Mặc vưa hôn vừa ép cô lùi lại phía giường hai tay dữ tợn đẩy cô ngã ra giường, Vận Nhi hoảng loạn.
“ Mặc,...anh bình tĩnh đã “
Bờ môi cô đau đớn.
Nụ hôn của hắn cuồng nhiệt mà hung hãn. Vận Nhi không hiểu lý do gì làm hắn bỗng thô bạo như vậy, lực đạo bất ngờ khiến cô khó thở, bàn tay hắn trên cơ thể cô như tăng thêm sức mạnh, cô đau đến muốn thét lên nhưng lại gọi không ra tiếng.
Như thể một cơn thịnh nộ sắp phun trào.
Hồi lâu sau, Bùi Mặc hơi buông cô ra.
" Em sao vậy, không nhớ anh sao?" Hơi thở của anh khẽ gấp gáp, ấm nóng phớt bên tai cô, giọng nói trầm thấp của hắn đầy kiềm chế, cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945684/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.