Trở vào nhà, Bùi Mặc ngồi trong phòng sách châm một điếu thuốc, làn khói mờ ảo, lượn lờ khắp căn phòng, ánh mắt hắn lạnh ngắt nhìn chăm chăm trên trần nhà, giờ phút này hắn chưa thể nhận ra bản thân đã ngu ngốc đến mức nào, đã làm ra chuyện lớn gì,...hắn đuổi cô gái nhỏ của hắn đi rồi, người mà hắn không từ thủ đoạn để giữ bên cạnh bây giờ chính hắn lại không cần nữa, cô gái nhỏ ngày đêm lẽo đẽo dính lấy hắn không rời thật sự bị hắn đuổi đi rồi...
...
Vận Nhi bước đi không mục đích trong màn đêm tĩnh mịch, nước mắt rơi suốt đường cô đi, cuối cùng chỉ còn lại hốc mắt ửng đỏ sưng phù, cô nghĩ có lẽ nước mắt mình cũng đã cạn khô.
Hai chân cô lạnh lẽo đến tê dại, ngay cả cơ thể cũng nguội lạnh, nhưng như thế nào cũng không lạnh buốt bằng lòng cô.
Hôm nay đúng là ngày đại nạn của cô rồi, trước khi được Bùi Mặc cưu mang cô là cô nhi ít ra còn được ăn ngon mặc ấm bây giờ cô bị hắn vứt bỏ rồi lại trở thành một kẻ lang thang đầu đường xó chợ, còn thảm hơn so với ở cô nhi viện.
Trời càng về khuya gió đêm lạnh buốt liên tục thổi đến, nơi đây lại là ngoại ô thành phố nên ngoài cây cỏ sông núi ra chẳng còn thấy gì khác nữa, bóng đêm nơi này rất đáng sợ, chính cô cũng không biết đường đâu mà rời khỏi đây, bây giờ có muốn quay lại biệt thự cũng không thể nữa rồi, cô từ trước giờ là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-du-muon-danh-thien-than-de-yeu/2945680/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.