Hôm sau, thi thể của Hoắc Thanh được người qua đường phát hiện tại một mương thối.
Trạng thái tử vong thê thảm, là bị hiếp trước giết sau, hơn nữa còn bị rạch nát cả mặt, vết thương sâu đến độ lộ cả xương ra, nhiều đến nỗi phủ kín toàn mặt.
Nếu không xét nghiệm DNA, thì e là dựa vào vẻ ngoài hiện tại của cô, chẳng ai có thể tưởng tượng được đấy chính là Hoắc Thanh có ngoại hình xinh đẹp.
Trước đó, Hoắc Thanh đã mất tích vài ngày, mãi đến khi cảnh sát tìm đến trường học, Lục Hoài Sinh mới biết tin này.
Nơi vứt xác khá kín đáo, cỏ dại mọc um tùm. Nếu không phải vì thời tiết nóng bức khiến thi thể tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, thì có lẽ cái xác sẽ không bị người qua đường phát hiện nhanh đến vậy.
Hôm nay, Lục Hoài Sinh bị cảnh sát dò hỏi. Đợi đến khi về đến nhà, anh mới cảm thấy mỏi mệt toàn thân.
Vì Ngụy Ninh, nên Lục Hoài Sinh dọn ra khỏi ký túc xá của trường.
Vừa vào nhà, eo liền bị một đôi tay trắng xanh lạnh băng ôm lấy.
Cơ thể đột nhiên chịu thêm trọng lượng của một người.
"Thầy ơi." Ngụy Ninh giống một đứa trẻ dính người, vừa thấy anh về liền ôm anh không chịu buông tay.
"Ngày nào thầy cũng về muộn quá."
Cậu nhóc bất mãn oán trách, lúc nào cũng thấy ghét cay ghét đắng những đứa học sinh được Lục Hoài Sinh dạy dỗ.
Đáy mắt hắn phiếm hồng, sát ý sâu thẳm trong đáy lòng không ngừng quay cuồng, mỗi lúc một mãnh liệt hơn. Sắc mặt hắn vặn vẹo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728386/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.