Kĩ thuật của Ngụy Ninh chẳng phải cao siêu, nhưng chính kiểu ngây ngô hời hợt này lại khiến Lục Hoài Sinh cảm thấy tê dại và kích thích.
Từ trước đến giờ, anh chưa từng nghĩ có một ngày bản thân sẽ tiết ra dưới thân một người đàn ông, mà người đàn ông này còn là học sinh của chính mình.
Anh nhắm mắt, thở dốc, sau đó cười khổ.
Anh không xứng làm thầy kẻ khác.
"Thầy ơi."
Ngụy Ninh kích động đặt một nụ hôn vô cùng sung sướng lên mí mắt anh.
Hắn tiếp tục hành động, ngón tay lạnh lẽo bắt đầu men theo xương sống của Lục Hoài Sinh đi xuống, cuối cùng dừng lại ở nơi kín đáo riêng tư kia.
Cơ thể Lục Hoài Sinh cứng đờ như con cá đông lạnh: "Dừng lại..."
Hai má anh phiếm hồng, thần trí đã mê ly nhưng vẫn còn lại chút kháng nghị vô lực.
"Thầy muốn mà thầy."
Ngụy Ninh lại hôn môi anh lần nữa, nuốt hết chút kháng ngự của anh vào bụng.
Ngón tay thâm nhập vào nơi sâu thẳm trong rãnh mông, ở đó ấm áp như có thể làm tan chảy Ngụy Ninh.
----Thật là ấm áp.
Si mê và cuồng luyến trong mắt luôn điên cuồng.
Hắn kiên nhẫn ma sát, nhẹ nhàng khuếch trương cái chỗ kia. Số lượng ngón tay gia tăng, Lục Hoài Sinh cau mày, cảm giác đầy đầy và cơn đau rất nhỏ khiến anh phải kêu rên.
----Mới thế này đã chịu không nổi rồi? Thế thì chờ em đi vào, thầy phải làm sao bây giờ hả, thầy ơi?
Trong lòng Ngụy Ninh, có ý tưởng vô cùng ác liệt. Hắn vô cùng muốn tận mắt nhìn thấy, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728387/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.