Lục Hoài Sinh hôn mê bất tỉnh và rồi thức dậy trên chiếc giường lớn mềm mại.
Ngoài cửa sổ, chỉ có bóng cây đung đưa và không gian u tối.
Ánh đèn trong phòng cũng mờ nhạt, mang một màu vàng mông lung.
Mặc cái đầu hơi choáng, Lục Hoài Sinh chống mình ngồi dậy.
Đây là một căn phòng xa lạ, song nhìn hình dáng, có lẽ anh còn chưa rời khỏi biệt thự.
Cửa phòng bị mở ra, Ngụy Ninh mặc đồ đen, cầm một cái khay đi vào.
Thấy Lục Hoài Sinh tỉnh lại, trong mắt Ngụy Ninh hiện lên sự vui sướng.
"Thầy ơi." Hắn gấp gáp nhào qua.
Lục Hoài Sinh nhìn hắn, sau đó nhìn bát mì trứng tỏa hương ngào ngạt trên khay, màu sắc đẹp đẽ và mùi thơm xông vào mũi khiến người ta thấy bụng đói kêu vang.
Lục Hoài Sinh nhấp môi, nghĩ lại cả ngày chưa ăn gì, giờ đột nhiên ngửi thấy mùi đồ ăn, dạ dày liền phát ra tiếng kháng nghị rất nhỏ.
Ngụy Ninh thấy anh nhìn chằm chằm thứ trong tay mình, biết là anh đói bụng.
"Em nấu đó, thầy."
Như đứa trẻ chờ được khen, cậu nhóc nhìn anh với vẻ căng thẳng và mong đợi, đồng thời trong nơi sâu thẳm của con mắt, còn lập lòe ánh sáng tối tăm quỷ dị.
Lục Hoài Sinh quả thật có hơi đói, vậy nên anh không hề chần chừ, mà bưng ngay bát mì ăn một miếng.
"Ăn rất ngon."
Anh thấy vui sướng không gì sánh bằng vụt qua trong mắt Ngụy Ninh. Sau đó hắn gục đầu, như thể thẹn thùng không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Hoài Sinh.
Hắn rủ hàng lông mi dài giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-cong/1728385/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.