Khoảnh khắc luồng khí thế áp bức nọ bay vụt qua giữa trời không, cơ hàm đang nhai của Anderson chợt dừng lại. Mãi tới khi đối phương đã rời xa, anh mới nuốt ực miếng thịt thỏ, nghiêng đầu nhìn Gehrman Sparrow:
“Con rồng mà anh bảo đấy à?”
Klein khẽ gật đầu, xác thực suy đoán của anh.
Anderson chầm chậm nhếch khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười chẳng rõ là mếu hay khóc:
“Tôi còn tưởng ý anh là rồng vị thành niên, hoặc cùng lắm là mới trưởng thành thôi. Chứ cái con vừa bay qua thì…
Chắc tôi chả làm thợ săn rồng nổi đâu, phân rồng thì có ấy.”
Cảm giác áp bức do ‘Bắc Vương’ mang tới đúng là cũng khá đáng sợ. So với thứ quái vật chắp ghép từ vô vàn xác chết có thể khiến lông tóc mọc dài hồi còn ở Tàu Tương Lai, nó mạnh hơn hẳn… Có lẽ ít nhất cũng phải Danh sách 4, đạt tiêu chuẩn Bán Thần… Klein tỉnh táo đưa ra phán đoán, chẳng lấy làm kinh hãi hay hoảng loạn dù chỉ một chút.
Hắn nhớ “Chuyến hành trình của Grossell” ghi rất rõ, quý cô hải tặc đã sử dụng toàn bộ sức mạnh khi bị tập kích bởi ‘Bắc Vương’, nhờ đó cô trốn thoát thành công rồi mới gặp nhóm người được lãnh đạo bởi nhân vật chính, Grossell.
Mà hiển nhiên Edwina Edwards không phải Bán Thần, chỉ là Danh sách 5 thuộc đường tắt ‘Độc Giả’. Bên cạnh đó, vì cô đột ngột bị cuốn sách nuốt chửng, các món vật phẩm thần kỳ hay Vật Phong Ấn không tiện giữ lâu trên người đều bị cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926389/quyen-3-chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.