Cơn lốc cuốn theo các mảnh băng vụn và những bông tuyết to như lông ngỗng liên tiếp táp vào mặt Klein. Trong lúc ngó nghiêng khắp nơi để quan sát toàn cảnh, cả cơ thể hắn căng cứng lại, thậm chí hơi co vào và run lẩy bẩy.
Lạnh… vỡi… Hắn suýt chửi thề khi xác nhận rằng mình đang đứng giữa mảnh đất phủ kín băng với tuyết, tầm nhìn xa thấp đến cực hạn.
Klein cứ ngỡ cái lạnh ẩm ướt của mùa đông ở Backlund là thứ đáng sợ nhất rồi, nhưng giờ hắn mới hiểu thế nào là tổ hợp chết người: nhiệt độ thấp đến ngưỡng tuyệt đối và những trận gió lốc bén như dao đang cắt từng thớ da, xẻ từng tấc thịt. Dù trước đó đã mặc thêm một áo len và một áo khoác dài siêu dày, hắn vẫn không chịu nổi cơn lạnh thấu xương này.
Lần này hắn không đeo Trâm Ngực Thái Dương. Nguyên nhân là do món vật phẩm này chỉ đem lại cảm giác nóng về mặt tinh thần. Nếu dùng để chống lại cơn rét buốt trong thời gian ngắn còn tạm ổn vì nó ngăn cơ thể khỏi tê cứng, nhưng nếu cứ đi lại trong môi trường băng tuyết lâu thì chẳng khác gì tự sát. Cơn nóng về mặt tinh thần khiến các lỗ chân lông nở ra hết cỡ, làm cho trạng thái cơ thể nhầm tưởng đây đang là mùa hè, và phản ứng này sẽ xóa bỏ hoàn toàn lớp phòng ngự cuối cùng đối với mức nhiệt thấp, thậm chí còn chủ động mở cửa đón chào nó.
Vì thế Klein đã để món vật phẩm ấy lên phía trên sương xám. Hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-bi-chi-chu/1926388/quyen-3-chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.