Bảo hét lên :
-- Lão Xèng…..lão Xèng…..lão sao vậy….?
Thầy Lương vội đứng dậy, nhưng bản thân cũng đã hao tổn sức lực, thầy Lương cũng suýt chút nữa thì ngã. Lão Xèng nằm dưới đất bất động, sắc mặt tái mét, nhợt nhạt, cơ thể càng lúc càng lạnh. Đỡ lão Xèng nằm ngửa lại, thầy Lương cầm tay lão Xèng đang định bắt mạch thì thầy Lương nhìn thấy ở mu bàn tay lão Xèng có vết gì đó.
Thầy Lương nhìn Bảo nói vội vàng :
-- Vết rắn cắn….là rắn độc…..Có phải lão Xèng có mang theo thuốc trị độc phải không…? Mau mau lấy ra đây.
Bảo chạy ngay vào trong lều tìm thuốc, trong lúc đó, thầy Lương nhanh trí nhặt lấy sợi dây gai từ cái hũ khi nãy cuộn mấy vòng phần bắp tay của lão Xèng rồi buộc chặt lại, tiếp đó thầy Lương xé áo của mình để băng chặt lại phần mu bàn tay với hai dấu răng của loài rắn độc. Vết cắn đã bắt đầu sưng nề, máu chảy ra không cầm được.
Bảo chạy hộc tốc, tay cầm hai lọ thuốc được cho là đặc trị sử dụng khi bị rắn độc cắn. Một lọ là dạng thuốc viên, lọ còn lại là thuốc bôi bên ngoài. Thuốc này được lão Xèng mua từ một ông thầy chuyên về trị nọc rắn. Cho lão Xèng uống thuốc, bên ngoài trời đã phủ sương, thầy Lương nói :
-- Cẩn thận, nhẹ nhàng đưa lão Xèng vào trong lều. Cố gắng đừng khiến cơ thể lão bị lay động mạnh. Chúng ta gặp rắc rối lớn rồi.
Lão Xèng vốn dĩ vạm vỡ, cơ thể lại rắn chắc, nên mặc dù đã 60 tuổi, việc khiêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527360/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.