Thầy Lương nhìn ba người còn lại rồi khẽ nói tiếp :
-- Nếu như mọi người sợ, tôi sẽ làm một mình. Dù sao chúng ta mới chỉ bắt đầu đặt chân vào “ cấm địa “. Ai muốn quay trở lại, bây giờ vẫn còn kịp. Bởi đi tiếp, đồng nghĩa với việc, chúng ta sẽ đương đầu với quỷ dữ.
Nghe thầy Lương nói, lão Xèng cầm con dao quắm rồi đứng dậy, Thước thấy vậy ú ớ :
-- Ơ kìa, lão Xèng…..Lão định cứ thế mà đi thật sao…?
Lão Xèng đáp :
-- Chẳng lẽ các cậu định dùng tay để đào đất à…?
Bảo khẽ mỉm cười, Bảo nói :
-- Xưa nay tôi không tin vào những chuyện tâm linh, bùa phép, ma quỷ…...Vậy hãy cứ để tôi được mở mang tầm mắt một lần xem sao. Để tôi đi phụ lão Xèng một tay, sau đó làm gì tiếp theo, thầy cứ sai bảo.
Bảo cũng đứng dậy, còn lại Thước, khác với 2 người kia, Thước là người đã từng chứng kiến những hành động man rợ, kinh dị, tàn ác của mo Chốc. Những ám ảnh kinh hoàng ấy vẫn luôn hiện hữu trong đầu của Thước. Cảm xúc của con người là thứ không thể nói dối, cho dù Thước đã nhiều lần hạ quyết tâm, nhưng nỗi sợ sâu thẳm bên trong Thước cứ mỗi lần nhắc đến mo Chốc lại trỗi dậy.
Thầy Lương nói với Thước :
-- Ta biết cậu rất sợ, phải tận mắt chứng kiến bạn bè của mình chết trong đau đớn thật không dễ dàng gì. Bản thân cậu cũng giống như từ cõi chết trở về, đi cùng ta đến tận đây đã là một cố gắng rất lớn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quy-an/527358/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.