Mạc Ly duỗi tay ôm nàng, nhẹ giọng nói: “Không có việc gì, tiếp tục ngủ
đi.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn lại nhắm mắt, không đến chốc lát lại mở mắt ra hỏi:
“Tướng công, các ngươi có nghe thấy tiếng nữ tử kêu cứu hay không?”
Mạc Ly còn không kịp trả lời, bị Lưu Kỳ giành nói: “Phu nhân cũng nghe
thấy rồi? Là ma cọp vồ đang tác quái, cũng không phải là nữ nhân gì.”
Thu Nhuyễn Nhuyễn buồn ngủ bớt đi không ít, hơi hơi ngồi thẳng thân
mình, nhìn về phía Mạc Ly, trên mặt hơi có ý cười nói: “Là ma cọp vồ nha.”
Lưu Kỳ nhìn bọn họ có bộ dáng này liền biết trong đó có chuyện xưa, quấn
lấy bọn họ hỏi han, Mạc Ly không muốn nói, Lưu Kỳ liền nhắm vào Thu
Nhuyễn Nhuyễn, Thu Nhuyễn Nhuyễn không có định lực như Mạc Ly, bị
hắn quấn trong chốc lát, nhìn nhìn Mạc Ly, thấy hắn không ngăn cản liền
nói ra.
Mạc Ly cũng từng gặp phải ma cọp vồ, lúc ấy tuổi hắn không lớn, cũng bị
một tiếng nữ tử kêu cứu hấp dẫn đi đến, nếu không phải phụ thân nàng kịp
thời phát hiện, lúc ấy hẳn phải để lại mạng ở nơi đó rồi.
Con ma cọp vồ đó là một nông phụ ở phụ cận, cùng người thân mật lêu
lổng ở trên núi gặp phải hổ, gian phu chỉ lo chạy trốn, đẩy nàng vào miệng
hổ, lúc này mới thành ma cọp vồ.
Mạc Ly lúc ấy bị dọa không nhẹ, liên tiếp làm vài ngày ác mộng, còn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-sung-the-thanh-nghien/2543054/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.