Siêu độ xong ma cọp vồ không bao lâu, bọn họ liền tới huyện Thanh Thủy.
Huyện Thanh Thủy so với trấn Bão Liễu náo nhiệt hơn, bọn họ vào một nhà
khách điếm gọi là Lai Khách Như Vân.
Xuống xe ngựa Lưu Kỳ liền nhịn không được muốn đi kĩ viện địa phương
dạo một vòng, gọi tiểu nhị tới hỏi thăm, tiểu nhị còn chưa trả lời, chưởng
quầy đáp trước: “Khách quan muốn tìm việc vui, đi Noãn Hương Các là
chuẩn không sai, tú bà đó chính là đi ra từ Noãn Hương Các kinh thành, dạy
dỗ các cô nương, nhà khác so ra đều kém.”
“A, không nhìn ra, nguyên lai chưởng quầy chính là người trong đồng đạo,
thất kính thất kính.”
Lưu Kỳ cười ôm quyền nói.
Chưởng quầy ha ha cười nói: “Ra khỏi huyện Thanh Thủy ta không dám
bảo đảm, cô nương nhà ai tốt nhất huyện Thanh Thủy, ta còn dám vỗ ngực
bảo đảm, khách quan chỉ lo đi, chơi không tận hứng thì cứ tính cho ta.”
“Ca ca sảng khoái! Ngài huynh đệ này ta nhận!” Đấy, không đến hai câu, lại
nhận anh em.
Noãn Hương Các hắn lại thực quen thuộc, từ khi hắn khai trai chính là
khách quen của Noãn Hương Các. Các cô nương ở trong đó đều gọi tên rõ
ràng, cũng không biết là lão tướng nào lại đến huyện Thanh Thủy này mở
Noãn Hương Các.
Lưu Kỳ cơm chiều cũng chưa ăn liền tung ta tung tăng mà chạy tới Noãn
Hương Các, thật đúng là không phải nói không, trang trí không khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-su-sung-the-thanh-nghien/2543052/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.