Dịch: Dịch Gia
Ở lại trong bệnh viên một ngày, vào sáng sớm ngày hôm sau thì Hạ Thiên Kỳ đã làm ngay thủ tục xuất viện cho hắn và Lãnh Nguyệt, ngay cả thạch cao trên tay hắn cũng là do chính hắn gỡ xuống vào tối qua.
Mặc dù chỗ gãy vẫn còn chút đâu nhưng cũng không còn quá đau nhức như trước, chỉ cần không hoạt động quá mạnh, kéo duỗi gì thì hẳn là không có vần đề.
Không biết Lãnh Nguyệt bị sao, từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn luôn là vẻ mặt nhiều tâm sự đó, mặc dù trước đó cũng rất ít nói nhưng không đến nỗi một năm không nói nỗi một câu.
Trên đường trở về biệt thự, rốt cục Hạ Thiên Kỳ cũng không nhịn được nữa mà hỏi Lãnh Nguyệt:
"Rốt cục anh bị cái gì đả kích vậy?"
"Không có gì!" Nghe xong, Lãnh Nguyệt cũng chỉ lắc đầu một cái.
Thấy hắn ta chỉ lắc đầu một cái cho qua chuyện, thì nhất thời lửa giận trong người Hạ Thiên Kỳ bóc lên:
"Tôi thừa nhận tôi bỉ ổi, cũng không nên lo lắng cho anh làm gì, cũng không nên bận tâm đến chuyện của anh, nhưng tôi cảm thấy chúng ta là bạn vậy nên tôi muốn biết trong lòng anh đang có tâm sự gì.
Tất nhiên nếu anh cảm thấy tôi như vậy là nhiều chuyện vậy thì sau ngày tôi tuyệt đối một câu cũng không nói nữa!"
Phát tiết xong, Hạ Thiên Kỳ cũng quay đầu đi chỗ khác, không nhìn khuôn mặt không chút cảm xúc nào kia lần nào nữa.
Tài xế tắc xi còn tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583688/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.