Dịch: Dịch Gia
Bữa cơm này được tổ chức vào nửa đêm mà không có bất cứ sự nghi ngờ nào, dù là Mẫn Mẫn hay Nam Cung Vân cũng đã uống nhiều, ngược lại là Hạ Thiên Kỳ, mặc dù đã uống không ít, nhưng đầu óc tỉnh táo như thường, như không có men say.
Không quan tâm đến sự sống chết của Mẫn Mẫn, Hạ Thiên Kỳ trực tiếp vứt hắn xuống ghế salon, tốt bụng ném cho hắn hai cái gối, ít nhất lúc nửa đêm, khi trời lạnh hắn còn có thể ôm một chút.
Xử lý xong Mẫn Mẫn, Hạ Thiên Kỳ vốn định để cho Lãnh Nguyệt đưa Nam Cung Vân về, dù sao có thể thấy được Nam Cung Vân có ý với hắn. Còn Lãnh Nguyệt đối với Nam Cung Vân không chút rung động, lắc đầu một cái rồi bước lên lầu.
Trên lầu vang xuống tiếng đóng cửa, Hạ Thiên Kỳ bĩu môi, không thèm đếm xỉa, nhìn thấy một vật gì đó đang nằm trên ghế Nam Cung Vân, đầu óc bỗng trở lên hoang mang.
Bởi vì uống quá nhiều, nên trên khuôn mặt của Nam Cung Vân thoáng đỏ, hô hấp cũng vô cùng nặng nề, bởi vì tư thế của hắn lúc này, đã lộ ra hoàn toàn một cảnh xuân.
"Vóc người đúng là không tệ a."
Hạ Thiên Kỳ không kiềm được lầm bầm một câu, rồi đi về phía Nam Cung Vân, bế cô lên. Trong lúc ấy, có lẽ Nam Cung Vân đã bị đánh thức hoặc do cô đang nói mớ, tóm lại thân người không ngừng giãy giụa, miệng cũng lắp bắp vài từ nhưng không hiểu là ý gì.
Hạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583690/chuong-198.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.