Dịch: Dịch Gia
Trong xế chiều sau hôm chuyển viện thì Lãnh Nguyệt cũng tỉnh lại, nhưng vẫn như lúc trước luôn trầm mặc ít nói như vậy, chẳng qua chỉ hỏi Hạ Thiên Kỳ một câu là ai đã đưa hắn ta rời khỏi thôn Tử Dục.
Nghe vậy, Hạ Thiên Kỳ đã kể lại một số chuyện đã xảy ra sau khi hắn ta mất tích, Lãnh Nguyệt nghe xong cũng không phản ứng gì chỉ gật đầu một cái.
Nhưng Hạ Thiên Kỳ lại rất tò mò lúc đó Lãnh Nguyệt đi đâu, và tại sao Từ Thiên Hoa cũng té xỉu ở thôn Nam.
"Nói thật, lúc ấy tôi cứ nghĩ anh đã bị quỷ vật bắt đi, giết chết rồi."
Hạ Thiên Kỳ thấy Lãnh Nguyệt im lặng nên cố ý trêu đùa một câu.
"Trong đầu anh luôn nghĩ như vậy giả bộ cái gì?"
Nghe xong Lãnh Nguyệt khó chịu trừng mắt nhìn Hạ Thiên Kỳ, nhưng hắn làm như cái gì cũng không nghe thấy, nói tiếp:
"Rốt cục là lúc ấy anh đi đâu vậy? Tại sao lại cùng ngất đi với Từ Thiên Hoa?"
"Lúc ấy tôi bị ảo cảnh của quỷ vật vây khốn, chuyện sau đó tôi không nhớ."
Không biết là Lãnh Nguyệt không muốn nói hay đúng thật như hắn ta nói vậy, không nhớ lúc ấy đã xảy ra chuyện gì, tóm lại Hạ Thiên Kỳ rất không hài lòng với câu trả lời của hắn ta.
Tuy nhiên nếu quả thật Lãnh Nguyệt có điều gì khó nói vậy thì hắn cũng không hỏi tiếp nữa, thái độ của Lãnh Nguyệt với hắn là vậy, lúc nào Lãnh Nguyệt muốn nói thì hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quoc-gia-ac-quy/2583685/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.