Nó từ phòng tắm đi ra, mái tóc vẫn còn ướt. Vừa lau qua qua, nó vừa vào bếp. Bánh mì nướng, cafe đen và không quên một ly sữa đậu nành ấm - bữa sáng hoàn hảo của nó. Mang tất cả là chiếc chói giữa vườn, nó ung dung đọc sách, chầm chậm thưởng thức bữa sáng. Từ cửa sổ tầng hai, một ánh mắt dõi theo nó. Ba nó khẽ lắc đầu. Nó lại thế, lại trở về cái vỏ bọc mình vụng về tạo nên. Cái vỏ bọc lạng lùng đó mong manh lắm, nhưng lại không thể phá vỡ từ ngoài, mà phải được mở từ phía trong. Nhưng, nó cứ nú mình, thì bao giờ vỏ bọc mới vỡ? Giá như, cậu bé đó ở đây, để cho nó không trở nên thế này. Giá cậu bé đó ở đây
Ngồi ngoan ngoãn, nó rót trà vào mấy chiếc tách. Cô vừa ngủ dậy, mái tóc hơi rối, rất đáng yêu. Mẹ nó hết nhìn trái nhìn phải lại nhìn lại nhìn ba nó, nhắc khéo
- Uhm, anh à,...
Ba nó "hồn nhiên":
- Sao vậy em? Em có gì muốn nói à?
- Anh nói với tụi nhỏ chưa?
Hai đứa, chỉ biết tròn mắt nhìn. Mẹ nó nghiêm túc, trong khi ba nó vẫn "ngây thơ"
- Chuyện gì cơ? Em nói gì anh không hiểu?
- Cái ông già này, vớ vẩn vừa thôi. Nói luôn cho hai đứa nó biết đi còn giả bộ
- Rồi rồi mà vợ yêu, anh trêu em thôi mà - Ba nó vừa ngọt ngào xoa dịu vợ xong đã quay 180° sang khuôn mặt ngơ ngác của tụi nó, phán tỉnh rụi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quen-de-duoc-yeu-em-them-lan-nua/3188794/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.