Nắng sớm dạn dĩ len lỏi qua rèm cửa, từng tia sáng chẳng khác nào dải lụa vàng óng ánh phủ lên không gian căn phòng, làm nổi bật sắc trắng tinh khiết của tường nhà cũng như ga giường bệnh. Bên ngoài, tiếng chim ríu rít gọi nhau mãi không thấy ngớt, mang theo sức sống rạo rực của ngày mới, bắt đầu hân hoan chào đón bình minh lên.
Nằm bất động trên giường, Tinh Nguyệt bỗng dưng khẽ động mi mắt, ánh nhìn mơ màng chậm rãi lướt qua khung cảnh, như đang cố gắng nắm bắt một chút hiện thực sau giấc ngủ dài.
Đã năm ngày trôi qua kể từ khi cô tỉnh lại. Cảm giác hồi phục từ sự hư vô của ý thức khiến Tinh Nguyệt tựa như một hạt mầm bé nhỏ vừa được tưới nước, lặng lẽ vươn mình trước ánh mặt trời, mơ ước chạm tới một mảng trời xanh.
Mỗi lần mở mắt, điều rõ ràng nhất Tinh Nguyệt cảm nhận được không phải là sự bỡ ngỡ, mà là cảm giác xa lạ đến khó chịu, như thể cô đang bị đặt sai chỗ trong một bức tranh cầu kỳ tới hoàn hảo. (1
Thế giới rộng lớn này không thuộc về cô, toàn bộ mọi thứ từ căn phòng sang trọng, ánh đèn ấm áp, cho đền gương mặt thân quen của những người xung quanh đều giống hệt như một màn kịch bi hài xuất phát bởi sự tham lam đạt được tự do của chính mình mình.
Tất cả đều tinh tế và đẹp đẽ, tuy nhiên Tinh Nguyệt lại chẳng thể tìm thấy bản thân ở trong đó. Ý thức rõ mình đang sống dưới một thân phận mới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-anh-giua-thoi-khong/3736892/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.