Bầu trời đã hoàn toàn vào thu, nó từ tốn khoác lên mình một lớp áo tầm thường, u ám và xám xịt. Những đám mây dày như lụa tro nặng nề trôi lơ lửng, đan xen cùng thứ ánh sáng yếu ớt hắt lên chỉ càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo.
Qua khung cửa sổ, cảnh vật bên ngoài hiện lên như mờ như ảo, chậm rãi được phủ lên sắc thái hoang tàn như chính tiết trời hôm ấy. Vô số hàng cây trơ trụi lá, cành thì khẳng khiu vươn lên tựa như muốn chống lại làn gió se lạnh, nhưng cuối cùng chỉ có thể đong đưa yếu ớt một cách tiêu điều.
Linh hồn của Tinh Nguyệt đã bắt đầu phiêu dạt giữa lằn ranh mong manh của sự sống và cái chết. Song lần đầu tiên sau bao cơn mê man, cô không cảm thấy bơ vơ hay lạc lõng, hiu quạnh. Cảm giác ấy giống như đang lạc vào một giấc mộng thanh thản, còn bản thân thì chẳng khác gì một đám mây bồng bềnh tự do tự tại bay lượn khắp không trung, không còn sợ bị nặng nề đè nén bởi trăm ngàn sợi dây trói của bệnh tật nữa. 5
Nhưng khoảnh khắc an yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Ở những lần tỉnh dậy đầy mông lung và mờ mịt trước đấy, cơ thể Tinh Nguyệt lại nảy sinh ra vô số các phản ứng dữ dội, từng cơn co giật đau đớn kéo đến như sóng biển đập vào bờ đá, đợt sau còn mạnh mẽ hơn cả đợt trước.
Thuốc men đã chẳng còn đủ sức để níu giữ cô khỏi những sự thống khổ ấy nữa mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-anh-giua-thoi-khong/3736884/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.