Trong tia sáng yếu ớt của ngọn đèn tường, Tinh Nguyệt chậm rãi lê bước vào phòng, đôi chân dù nhẹ bẫng nhưng cất giấu bên trong là những tổn thương đầy ghê rợn. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, cô liền ngã khuyu xuống chẳng khác gì một cách hoa úa tàn mềm oặt, đầu thì gục trên nền sàn lạnh ngắt, tựa như sức sống trong người cô đã bị rút cạn, rốt cuộc chỉ để lại một thân xác trống rỗng cùng với một trái tim rỉ máu đến mức sắp cạn khô. 6°
Cô đã không thể nào ngăn nổi những dòng cảm xúc uất nghẹn đang dần cuộn trào lên như sóng lớn. Cõi lòng như bị xé đến tan nát, dằn vặt cô tựa một mảnh thủy tinh vỡ vụn dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng bệnh, lấp lánh lung linh song lại đớn đau đến tột cùng. Nỗi đau hiện tại trong Tinh Nguyệt quá lớn, tới mức từng nhịp đập của trái tim cũng khiến cô có cảm giác như đang bị hàng ngàn mũi kim cắm sâu vào da thịt.
(3
Đường Mục đi vội vã ở phía sau, nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của cô gái mà cảm thấy lòng nặng trĩu. Y nhẹ nhàng bước tới, vòng tay định đỡ cô dậy lần nữa, nhưng bất ngờ thay, Tinh Nguyệt lại dùng hết sức lực còn sót lại đẩy mạnh y ra, bùng nổ y như một con thú bị dồn vào bước đường cùng.
"Đừng...Đừng đụng vào tôi! Anh nghĩ tôi còn cần sự giúp đỡ của anh sao?" Từng lời nói vô tình sắc lạnh được tuôn ra từ miệng cô với giọng nói đầy khản đặc và đứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quang-anh-giua-thoi-khong/3736883/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.