Càng lo lắng, càng ám ảnh hơn. Ngày hôm sau, trên lớp học chung, Khúc Đồng Thu đến muộn, từ cửa sau trộm vào phòng. Liếc mắt một cái đã thấy nhóm ba người, nhưng vị trí bên cạnh Nhậm Ninh Viễn có một nữ sinh đang ngồi.
Có thể cố định ngồi bên người Nhậm Ninh Viễn là một trong những phần thường vinh hạnh của anh. Vị trí dành lại cho một kẻ hầu nhỏ nhoi như anh, bình thường sẽ không để ai khác ngồi. Khúc Đồng Thu nhìn trái nhìn phải đều cảm thấy bóng dáng yểu điệu của cô gái xa lạ quá, không phải là bạn học trong ngành, hẳn là trà trộn vào nghe giảng bài cùng Nhậm Ninh Viễn, trong lòng biết rằng đây nhất định là cô bạn gái được nhắc đến.
Không thể ngồi chỗ cũ, Khúc Đồng Thu chỉ phải tìm chỗ ở hàng ghế cuối cùng, vừa nhanh chóng lật sách ghi lại những dòng chữ trên bảng đen, vừa dõi theo tấm lưng hai người phía trước.
Cô gái hoạt bát hiếu động lắm, thỉnh thoảng nghiêng đầu, chống cằm lặng lẽ nói chuyện cùng Nhậm Ninh Viễn. Nhậm Ninh Viễn xưa nay lãnh đạm, lúc nghe giảng bài không thích bị người quấy rầy, nhưng rất kiên nhẫn với cô ấy, dáng vẻ cúi đầu lắng nghe mới dịu dàng làm sao.
Nhìn trong chốc lát, Khúc Đồng Thu cảm thấy có nỗi thương tâm âm ĩ, biết rằng Sở Mạc đã nói đúng. Nhậm Ninh Viễn đang yêu, anh sẽ không thể giống trước kề cận gần bên.
Thế giới hai người ngẫu nhiên chỉ có thể chia sẻ với bè bạn, chẳng hạn như chia sẻ cùng Sở Mạc, cùng Trang Duy. Nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304808/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.