Sau khi xuất viện, Khúc Đồng Thu không còn nghĩ tới chuyện này nữa.
Một lời hứa của Nhậm Ninh Viễn đáng giá nghìn vàng, nếu đã nói sẽ thay anh báo thù, vậy đáng để anh toàn tâm toàn ý tin tưởng. Ám ảnh khó có thể chấp nhận này, từ nay về sau sẽ do Nhậm Ninh Viễn giúp anh gánh. Anh cảm kích quá đỗi.
Nhậm Ninh Viễn đối với anh tốt lắm, cái tốt đó không phải là ưu đãi quá mức, chỉ là ở khóe mắt, ở đuôi chân mày có sự đồng cảm và vẻ dịu dàng, khi cùng ăn cơm thỉnh thoảng sẽ gắp thức ăn cho anh.
Như vậy cũng quá đủ rồi. Toàn thân Nhậm Ninh Viễn đều mang theo ma lực, chỉ cần phủ một chút lên vết thương của anh thôi, tưởng như tất cả đau đớn đều bay đi mất.
Lên lớp học xong, anh đi tới nhà trọ của Nhậm Ninh Viễn để quét dọn, sau đó xem phim. Nhậm Ninh Viễn đưa tiền cho anh thuê nhiều phim về lắm, mà thuê rồi thì không thường xuyên xem, thức ăn đã mua cũng không ăn nữa; vì để không lãng phí, trước khi đồ ăn bị hư, Khúc Đồng Thu vừa ăn cánh vịt kho mình thích nhất, vừa xem phim. Thế là cũng rất vui vẻ, như thể nếu cứ thế thôi thì những khó chịu có thể toàn bộ quên hết.
Nhậm Ninh Viễn ngồi trên ghế sa lon đọc tạp chí, đột nhiên hỏi anh: “Không phải cậu rất muốn quen bạn gái sao?”
Khúc Đồng Thu nhất thời có chút ngượng ngùng, “Ừ” một tiếng.
Nhậm Ninh Viễn như có vẻ suy nghĩ: “Cậu thích bạn gái thế nào?”
“À thì… dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304809/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.