Khúc Đồng Thu loạng choạng xuống lầu, trước mặt cũng có người đang đi lên. Khi nhìn thấy gương mặt người kia, lập tức đáy lòng toát ra cảm giác an toàn, cao hứng nói: “Lão Đại.”
Nhậm Ninh Viễn giương mắt thấy anh mặt mũi bầm dập, khẽ nhíu mày: “Sao lại bị đánh.” Nhìn thoáng qua giấu dày trên quần áo anh: “À, Sở Mạc đã đến đây? Cậu trêu chọc anh ấy thế nào nữa vậy?”
Khúc Đồng Thu không dám giấu diếm, thành thành thật thật đem nguyên nhân bị đánh nói ra, Nhậm Ninh Viễn nghe thật sự rất chăm chú, rồi sau đó cười: “Chuyện của hai người họ, cậu đừng xen vào nữa, để tránh rước lấy họa vào thân.”
Khúc Đồng Thu đồng ý, thoáng có vẻ oan ức, nhưng nghĩ đến Nhậm Ninh Viễn vào cửa sẽ nhìn thấy hai người kia trong phòng dây dưa không rõ, lại lo lắng, lúng túng nói: “Lão Đại, anh tới muốn tìm Trang Duy?”
Nhậm Ninh Viễn “Ừm” một tiếng, nhìn anh, cũng không vội vã lên lầu, chỉ lấy tay nâng cằm anh lên, nghiêng mặt anh qua một bên, nhìn gương mặt sưng phù, cái ót nổi lên một cục to.
Tiếp nữa kêu anh kéo áo lên, giúp anh coi vết máu ứ đọng trên bụng. Rồi sau đó lấy hai ngón tay nhẹ ấn vào vết thương. Khúc Đồng Thu bật ra một tiếng “Ối” khẽ. Nhậm Ninh Viễn lấy tay về, cau mày: “Cậu đi bệnh viện đi.”
Khúc Đồng Thu gật đầu cho có lệ. Nếu hễ bị đánh trúng là phải đến bệnh viện, vậy chắc hẳn mỗi ngày anh đều đi một chuyến, tiền cơm cũng phải lấy đến hiệu thuốc.
“Đi thôi.” Nhậm Ninh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304807/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.