Khúc Đồng Thu gắng gượng thảo luận xong hợp đồng, nhờ đồng sự giúp anh, rồi không quay về công ty nữa.
Con tim anh hoàn toàn không yên tĩnh được, ngực như thể bị chuột cắn, cắn xé không ngừng, khó chịu quá mức.
Nhậm Ninh Viễn chỉ cần cười khẽ thôi, anh có thể cảm giác hạnh phúc đến hai lần. Nếu Nhậm Ninh Viễn có chút bất hạnh, chẳng khác nào anh bất hạnh gấp đôi.
Trong tưởng tượng, sự đau khổ mà Nhậm Ninh Viễn phải trải qua đối với việc thừa nhận bán rẻ tiếng cười, so với bản thân anh tự trải qua còn mãnh liệt hơn.
Anh làm việc yếu đuối, lại do vì kính sợ Nhậm Ninh Viễn, xưa nay không dám mạo phạm, ngay cả lắm miệng tò mò cũng không dám có. Nhưng quay về lần này thì không có cách nào khác ở lại nữa, cho dù đắc tội Nhậm Ninh Viễn, anh cũng muốn hỏi rõ ràng.
Đường dây điện thoại vừa kết nối xong, thừa dịp vẫn còn dũng khí, Khúc Đồng Thu nhanh chóng mở miệng: “Lão Đại, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với anh. Hôm nay gặp mặt được không?”
Nhậm Ninh Viễn chậm chạp “Ừ” một tiếng, thanh âm hơi mệt mỏi, đúng là nửa mê nửa tỉnh: “Được, cậu đến Tân Trà Hiên đi, tôi xuống đó uống trả buổi sáng.”
Loại thời gian này còn chưa rời giường, nghĩ tới nguyên nhân có thể dậy trễ như trong tưởng tượng thoáng qua, Khúc Đồng Thu thiếu chút nữa không thở được.
Chờ khi anh thở hồng hộc đuổi tới quán trà, Nhậm Ninh Viễn đã ngồi cạnh cửa sổ, ăn mặc sạch sẽ mà tùy ý, trời nóng bức nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-tu-chi-giao/1304803/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.